Chuyện "thần kỳ" về cô gái từng bị liệt nay đã thành bà mẹ trẻ
Nhiều đêm thức trắng bên giường bệnh, điều bà mong mỏi chỉ còn là một câu hỏi giản dị đến nhói lòng: “Liệu cháu có thể tự ngồi dậy được không?”. Từ giây phút tưởng như tuyệt vọng ấy, một hành trình hồi phục kỳ diệu đã bắt đầu, được nâng đỡ bởi nghị lực của người bệnh, sự tận tâm của một lương y và trên hết là tình yêu thương hết lòng của người mẹ.
![]() |
| Một cô gái trẻ từng bất động sau ca phẫu thuật não, đã phục hồi kỳ diệu... |
1. Khi nhắc đến câu chuyện của Trần Thanh Nga (30 tuổi, trú tại Hà Nội), Lương y Nguyễn Quý Thanh (Giám đốc Trung tâm phát triển y học Cổ truyền Việt Thanh) ngồi lặng đi rất lâu.
Ở tuổi ngoài lục tuần, bà vẫn giữ dáng vẻ điềm đạm và mộc mạc của một Lương y miền núi. Mái tóc điểm bạc được búi gọn phía sau, gương mặt phúc hậu hằn những dấu vết của thời gian nhưng ánh mắt vẫn ánh lên sự tinh anh và ấm áp. Trong chiếc áo blouse trắng quen thuộc, người lương y ấy toát lên vẻ gần gũi của một người mẹ hơn là sự nghiêm nghị thường thấy ở các y- bác sĩ. Có lẽ chính bởi đã chứng kiến nhiều số phận ở lằn ranh giữa tuyệt vọng và hy vọng nên mỗi khi nhắc đến những bệnh nhân đặc biệt, giọng bà thường chậm lại.
Mấy năm trước, Nga - một cô gái Hà Nội mới ngoài hai mươi tuổi. Đó lẽ ra phải là quãng thời gian đẹp nhất của tuổi trẻ, tuổi của những dự định, những ước mơ đang chờ phía trước và cả một tương lai rộng mở. Thế nhưng, biến cố ập đến quá đột ngột khi Nga được chẩn đoán dị dạng mạch máu não và phải trải qua một ca phẫu thuật lớn. Ca mổ thành công về mặt chuyên môn, nhưng vẫn để lại di chứng nặng nề.
Lương y Nguyễn Quý Thanh vẫn nhớ như in hình ảnh cô gái trẻ nằm bất động trên giường bệnh ngày ấy. Vóc người thanh mảnh, gương mặt xinh xắn trắng trẻo, nhưng mọi sinh hoạt gần như phụ thuộc hoàn toàn vào người khác. Nga không thể tự chăm sóc bản thân, không thể tự ngồi vững. Từ việc ăn uống, vệ sinh cá nhân hay những nhu cầu sinh hoạt tối thiểu đều cần có người hỗ trợ. Trong căn phòng điều trị khi ấy, ít ai có thể hình dung rằng, từ điểm xuất phát tưởng như tuyệt vọng ấy, Nga sau này sẽ bước qua một hành trình hồi phục phi thường để rồi trở thành người vợ, người mẹ của một đứa trẻ khỏe mạnh.
Trong suốt cuộc trò chuyện với chúng tôi, có một chi tiết được Lương y Nguyễn Quý Thanh nhắc đi nhắc lại nhiều lần. Đó không phải là những biến chứng nặng nề của căn bệnh, cũng không phải những con số hay kết quả chuyên môn trên hồ sơ bệnh án. Điều khiến bà day dứt nhất lại là ánh mắt của một người mẹ.
Ký ức ấy đến nay vẫn còn nguyên vẹn trong tâm trí lương y Quý Thanh. Bên cạnh giường bệnh của cháu Nga khi ấy là một người phụ nữ gầy gò, gương mặt hốc hác vì những tháng ngày thức trắng chăm con. Bà ngồi lặng lẽ rất lâu, đôi mắt không rời cô con gái đang nằm bất động. Trong hoàn cảnh ấy, người ta thường nghĩ một người mẹ sẽ hỏi về tương lai của con mình: liệu con có thể đi làm trở lại, có thể lập gia đình, sinh con hay sống một cuộc đời bình thường như bao người khác hay không. Sau một hồi im lặng kéo dài, người mẹ chỉ khẽ hỏi một câu: “Cô ơi, liệu con tôi có thể tự ngồi dậy được không?”
Lương y Nguyễn Quý Thanh kể rằng bà đã gặp không ít gia đình rơi vào nghịch cảnh. Thế nhưng câu hỏi ấy vẫn khiến bà nghẹn lòng. Bởi đó không còn là câu hỏi về tương lai, đó là câu hỏi của một người mẹ đã đi đến tận cùng của nỗi lo lắng và tuyệt vọng. Khi bệnh tật lấy đi gần như mọi khả năng vận động của một con người, những ước mơ lớn lao nhất đôi khi cũng thu nhỏ lại thành một điều rất đỗi giản dị: có thể tự ngồi dậy.
Nhiều năm sau, khi sức khỏe đã hồi phục, Trần Thanh Nga đã kể lại với chúng tôi những gì cô đã trải qua trong quãng thời gian ấy. Đó là những ngày tháng đen tối nhất của tuổi trẻ. Điều giày vò cô không phải những cơn đau sau phẫu thuật, mà là cảm giác bất lực khi bị mắc kẹt trong chính cơ thể mình. Nga vẫn nghe được mọi âm thanh xung quanh. Cô biết mẹ đang ngồi bên giường bệnh. Biết người thân đang thay nhau chăm sóc. Biết những lời động viên, những tiếng thở dài và cả những nỗi lo đang bao trùm căn phòng nhỏ. Thế nhưng, cơ thể lại không còn đáp lại những ý muốn từ bộ não. Cô muốn cử động nhưng không thể. Muốn lên tiếng nhưng không thành lời. Muốn nói với mẹ rằng mình vẫn đang nghe thấy tất cả, rằng mình vẫn chưa bỏ cuộc, nhưng mọi cố gắng đều bất lực.
Có những đêm khuya, khi hành lang bệnh viện chỉ còn tiếng bước chân thưa thớt, Nga nghe thấy tiếng mẹ khóc. Những giọt nước mắt được giấu đi suốt cả ngày cuối cùng cũng bật ra trong khoảnh khắc người phụ nữ ấy nghĩ rằng con gái mình đã ngủ. Nằm trên giường bệnh, Nga nghe thấy tất cả. Nhưng điều duy nhất cô làm được khi ấy chỉ là lặng lẽ để nước mắt chảy xuống.
Lương y Nguyễn Quý Thanh lặng đi khi nhắc lại câu chuyện ấy. Bà nói rằng sau nhiều năm làm nghề, chứng kiến biết bao số phận đi qua ranh giới giữa sự sống và bệnh tật, bà nhận ra có những thứ không thể đo đếm bằng thuốc men hay các chỉ số y khoa. Có những lúc, chính tình yêu thương mới là thứ giúp con người mạnh mẽ hơn cả bệnh tật. Bởi trước khi một cơ thể hồi phục, điều cần được cứu lấy đầu tiên đôi khi chính là niềm tin. Và trong câu chuyện của Trần Thanh Nga, niềm tin ấy được giữ lại bằng đôi bàn tay của mẹ, bằng sự chở che của gia đình và bằng tình yêu thương chưa từng một lần buông bỏ.
![]() |
| Lương y Nguyễn Quý Thanh đang khám cho một bệnh nhân. |
2. Bà Hồ Thị Thảo, mẹ của Nga kể với chúng tôi rằng có những giai đoạn bà đã rơi vào trạng thái gần như tuyệt vọng. Ngày nào bà cũng nhìn con gái nằm bất động trên giường bệnh. Mỗi sáng thức dậy đều hy vọng sẽ thấy một tín hiệu khả quan hơn, nhưng rồi hết ngày này qua ngày khác, sự cải thiện vẫn diễn ra rất chậm. “Có lúc tôi chỉ ước con động đậy được một ngón tay thôi cũng mừng rồi” - bà nhớ lại.
Biết bao nhiêu ngày trôi qua, người mẹ nhỏ bé phải ôm, bế cả cơ thể cô con gái đã ngoài hai mươi tuổi để thay quần áo, vệ sinh cá nhân. "Ngày còn bé tôi bế nó đi học. Không ngờ có ngày con lớn thế rồi mà mình lại phải bế nó như một đứa trẻ", bà Thảo nghẹn ngào.
Không chấp nhận đầu hàng số phận, người mẹ ấy bắt đầu hành trình đi tìm hy vọng cho con. Nghe ở đâu có bác sĩ, lương y giỏi hay phương pháp hỗ trợ nào tốt, được nhiều người khen, bà đều tìm đến tận nơi, gặp mặt bằng được. Có những cuộc điện thoại kéo dài hàng giờ. Có những chuyến đi chỉ để hỏi thêm một lời khuyên. Chỉ cần còn một tia hy vọng nhỏ, bà đều không bỏ lỡ. Cũng chính trong khoảng thời gian ấy, bà được người quen giới thiệu về bài thuốc An Cung Trúc Hoàn của Lương y Nguyễn Quý Thanh. “Tôi lúc đó cũng chỉ nghĩ đơn giản "còn nước còn tát", thử dùng một vài liều xem sao. Ai mách gì có thể chữa lành cho con là tôi tìm hiểu” - bà kể.
Bà mua vài lọ An cung về cho Nga sử dụng như một sản phẩm hỗ trợ trong quá trình phục hồi. Thế nhưng, cũng giống như nhiều gia đình có người bệnh nặng khác, bà buồn bã nhận ra rằng không có phép màu nào xảy ra. Uống hết lọ đầu tiên, sức khỏe của Nga vẫn chưa có gì thay đổi. Có những lúc bà cảm thấy sốt ruột, tự hỏi liệu mình đã bị lừa !?. Nhưng rồi người mẹ ấy lại tự động viên mình tiếp tục kiên trì. “Chữa bệnh đâu thể ngày một ngày hai. Có những người hợp thuốc sớm, có người phải rất lâu mới thấy kết quả. Nhiều khi còn là duyên gặp thầy, gặp thuốc nữa” - một số người động viên bà Thảo như vậy.
Cho đến khi Nga sử dụng sang lọ An cung thứ ba, những thay đổi đầu tiên bắt đầu xuất hiện. Ban đầu chỉ là những dấu hiệu rất nhỏ mà người ngoài có thể không nhận ra. Nhưng với một người mẹ đã theo dõi từng thay đổi của con suốt nhiều tháng trời, đó là tín hiệu vô cùng quý giá. Nga bắt đầu động đậy được một ngón tay, rồi cả bàn tay... Vài tuần tiếp theo, khả năng vận động của cô cải thiện dần. Đến tận bây giờ, khi nhớ lại hành trình ấy, người mẹ vẫn tin rằng kết quả có được là sự cộng hưởng của rất nhiều yếu tố: sự nỗ lực của chính Nga, sự tận tâm của các thầy thuốc, quá trình tập luyện phục hồi bền bỉ, tình yêu thương của gia đình và những giải pháp hỗ trợ mà bà đã kiên trì tìm kiếm cho con trong những ngày tháng khó khăn nhất.
Khoảng bốn tháng sau, sức khỏe của Nga cải thiện rõ rệt. Sáu tháng sau, Nga đã có thể quay trở lại học hành, công việc. Đó là cột mốc khiến cả gia đình vỡ òa trong hạnh phúc.
Rồi cuộc sống tiếp tục trôi đi....
"Tôi vẫn gặp hàng trăm bệnh nhân khác mỗi năm. Có những người tôi chỉ gặp một lần rồi không còn liên lạc. Có những người thỉnh thoảng gọi điện hỏi thăm. Riêng với Nga, mỗi lần nhận được tin tức về cháu, tôi đều cảm thấy vui như chính người thân của mình có tin tốt. Cho đến một ngày cách đây không lâu, tôi gọi điện hỏi thăm sức khỏe của cháu. Đầu dây bên kia là giọng nói vui vẻ, trong trẻo. Cháu bảo công việc vẫn ổn định. Rồi bất ngờ cháu nói: "Cô ơi, con đã lấy chồng rồi" Nhưng chưa dừng lại ở đó, Nga tiếp tục khoe: "Con cũng có em bé rồi".
Tôi vẫn nhớ cảm giác của mình lúc ấy. Không phải là bất ngờ vì một cô gái lấy chồng hay sinh con. Điều khiến tôi xúc động là khi nhớ lại hình ảnh cô gái nằm bất động trên giường bệnh năm nào. Nhớ người mẹ với đôi mắt đỏ hoe chỉ mong con gái mình có thể tự ngồi dậy. Nhớ những ngày tháng mà cả gia đình chỉ dám hy vọng vào những điều nhỏ bé nhất. Vậy mà hôm nay, cô gái ấy đã trở thành một người vợ, một người mẹ.
Sau này Nga kể rằng ngày đầu tiên bế đứa con đỏ hỏn trên tay, cháu đã khóc rất nhiều. Không phải vì đau đớn hay mệt mỏi, mà vì hạnh phúc. Nhìn đứa con bé bỏng của mình, cháu nhớ lại tất cả những gì đã trải qua và hiểu rằng cuộc sống này quý giá đến nhường nào.
Là người làm nghề y, tôi luôn tin rằng có những điều tưởng như bình thường nhưng lại là ước mơ của rất nhiều người bệnh. Bởi vậy, mỗi khi nhớ lại câu chuyện của cô gái trẻ ấy, tôi luôn thấy trong lòng mình một niềm vui rất đặc biệt. Không phải vì tôi đã gặp một ca bệnh khó. Cũng không phải vì tôi chứng kiến một hành trình hồi phục đáng kinh ngạc. Điều khiến tôi xúc động nhất là được nhìn thấy một cuộc đời tưởng như đã mất mà cuối cùng đã được làm vợ, làm mẹ và được sống trọn vẹn những năm tháng đẹp nhất của đời người" - Lương y Quý Thanh chia sẻ.
![]() |
| Mỗi bệnh nhân phục hồi, tai qua nạn khỏi là một niềm vui lớn của Lương y Nguyễn Quý Thanh (ngoài cùng bên trái). |
3. Những năm tháng theo đuổi nghề y, Lương y Nguyễn Quý Thanh đã gặp và điều trị cho hàng nghìn bệnh nhân đến từ nhiều tỉnh thành khác nhau. Trong căn phòng khám giản dị của bà, người ta dễ dàng bắt gặp những câu chuyện đời rất khác nhau nhưng đều có chung một điểm: họ từng đi qua những ngày tháng bệnh tật tưởng chừng không còn hy vọng.
Có người là bệnh nhân tai biến phải chống gậy hoặc được người thân dìu đến. Có người sau phẫu thuật não, cơ thể vẫn còn mang nặng những di chứng. Có người bị liệt nửa người, cánh tay co quắp, bước chân tập tễnh sau cơn đột quỵ. Cũng có những bệnh nhân mang theo những hồ sơ bệnh án dày cộp sau nhiều năm rong ruổi khắp nơi tìm cách chữa trị.
Trong ký ức của nhiều bệnh nhân, hình ảnh quen thuộc nhất là người lương y với mái tóc búi gọn phía sau, chiếc áo blouse trắng đã bạc màu theo năm tháng, ngồi lặng lẽ bên chiếc bàn gỗ nhỏ để bắt mạch và lắng nghe từng câu chuyện. Không ít người tìm đến bà trong tâm trạng tuyệt vọng, nhưng điều họ nhận được trước tiên không phải đơn thuốc mà là sự động viên và niềm tin.
Ở phòng khám ấy, những cuộc trò chuyện thường kéo dài hơn cả thời gian thăm khám. Có những người phụ nữ khóc khi kể về chồng bị tai biến. Có những người đàn ông lặng lẽ tập cử động từng ngón tay trước mặt bà. Có những bệnh nhân vừa hồi phục đã quay trở lại, không phải để chữa bệnh mà chỉ để báo tin vui rằng mình đã đi làm trở lại, đã tự lái xe được, hoặc đơn giản là đã có thể tự chăm sóc bản thân.
Trên những bức tường treo kín bằng khen, giấy chứng nhận và ảnh lưu niệm là vô số dấu ấn của một hành trình dài. Nhưng có lẽ phần thưởng lớn nhất đối với Lương y Nguyễn Quý Thanh không nằm ở những tấm bằng ấy, mà là những nụ cười của bệnh nhân ngày họ quay trở lại với cuộc sống bình thường. Bởi với người làm nghề y, không có niềm vui nào lớn hơn việc được chứng kiến một người từng nằm bất động trên giường bệnh nay có thể tự bước đi, tự lao động, xây dựng gia đình và tiếp tục sống những năm tháng đáng sống của cuộc đời mình.
(*) Tên cô gái Trần Thanh Nga đã được thay đổi theo yêu cầu của nhân vật.
Lương y Nguyễn Quý Thanh luôn sẵn sàng chia sẻ mọi băn khoăn, thắc mắc của bệnh nhân và người nhà về bệnh tai biến/đột quỵ qua số điện thoại/zalo: 0988.292.525. Ngoài ra bà còn có trang Facebook mang tên mình để hàng ngày chia sẻ các kiến thức phòng, chữa bệnh đơn giản để người dân, bà con có thể tiếp cận rộng rãi. |
Yên Chi
- [VIDEO] Đại lễ Phật đản 2026: Lan tỏa thông điệp từ bi, trí tuệ, hòa bình và đoàn kết
- NMNĐ Thái Bình 2 căng mình sản xuất điện giữa nắng cháy
- Tử vi tuần mới (25-31/5/2026): Tuổi Tuất năng lượng tích cực, tuổi Ngọ mở rộng đầu tư
- Tử vi tuần mới (11-17/5/2026): Tuổi Thân gia đạo an yên, tuổi Thìn tràn đầy năng lượng
- Tử vi tuần mới (4-10/5/2026): Tuổi Mùi tài lộc hanh thông, tuổi Mão thuận buồm xuôi gió
- Tử vi tuần mới (27/4-3/5/2026): Tuổi Tý khẳng định tài năng, tuổi Ngọ sự nghiệp tiến triển
- Đối diện với sự phản bội: "Nếu rẽ trái không được, hãy rẽ phải"
- Tử vi tuần mới (20-26/4/2026): Tuổi Dậu công danh khởi phát, tuổi Mùi xây dựng nền tảng






