Chuyện nghề của tôi

06:23 | 28/06/2020

|
Khi đọc tiêu đề này, chắc hẳn ai cũng nghĩ tôi là một người thợ điện khoác trên mình sắc cam ấm áp. Nhưng không, tôi là dân văn phòng chính hiệu và nghề hiện tại của tôi là phản ánh những nỗ lực của công nhân trong việc giữ vững dòng điện sáng đến với khách hàng: Nghề truyền thông.

Nghề của tôi, nó khiến tôi lạ lẫm lúc ban đầu, mê mẩn lúc tìm hiểu và đam mê trong suốt quá trình làm việc. Phải nói, sức hút của nó đối với tôi chưa bao giờ hạ nhiệt mà còn tăng dần theo thời gian. Tôi cảm thấy rất mừng khi phần nào đã làm chủ được những con chữ mà ngày trước tôi cho là bất trị. Tôi khoan khoái sử dụng nó như một công cụ để làm công việc yêu thích nhất của tôi. Đó là lột tả công việc của người thợ điện, từ đó bạn đọc có cái nhìn công tâm hơn về ngành điện.

chuyen nghe cua toi
Bì bõm dưới ruộng sâu để “cứu điện”, các công nhân PC Phú Yên nỗ lực khôi phục cấp điện lại cho người dân sau cơn bão số 12 năm 2017

Quả thật, có trực tiếp quan sát những pha xả thân giành lại sự bình yên cho dòng điện mới thấy được sự cực khổ của người thợ điện. Anh Lữ Xuân Nhị - Điện lực Sông Cầu (PC Phú Yên) - cho hay: “Dường như những cuộc chiến không cân sức giữa con người và thiên nhiên giúp chúng tôi có thêm kinh nghiệm và bản lĩnh. Nhờ vào đó, dù ngày hay đêm, những pha “cứu điện” vẫn được chúng tôi triển khai giải quyết rất nhanh chóng”.

Khi tác nghiệp ngay sau cơn bão số 12 năm 2017, hình ảnh nhiều trụ điện bị đổ ngã xuống nước, công nhân điện phải lội ngược dòng để dựng từng trụ điện, kéo từng mét dây... đã chạm vào miền cảm xúc sâu thẳm trong đáy lòng tôi. Đặc biệt, các anh còn biến hóa mình trong nhiều vai trò khác nhau, lúc là thợ điện kiêm người chèo thuyền, có lúc lại là những anh nuôi bất đắc dĩ kiêm “shipper” đa năng... Anh Lê Xuân Lộc - Điện lực Đông Hòa (PC Phú Yên) - tâm sự, anh luôn được giao làm công tác hậu cần. Vì vậy, có lúc anh tỉ mỉ chuẩn bị từng con ốc vít, vật tư, có lúc anh lại biến thành đầu bếp dã chiến khi chế biến thức ăn từ những con cá dưới ruộng và mớ rau hái ven đường...

chuyen nghe cua toi
Bì bõm dưới ruộng sâu để “cứu điện”, các công nhân PC Phú Yên nỗ lực khôi phục cấp điện lại cho người dân sau cơn bão số 12 năm 2017

Không biết tự bao giờ, tôi đã mang lòng yêu màu áo cam của các anh thợ điện. Thân quen là vậy nhưng nhìn sắc cam rộn lên dưới ánh thu rực rỡ, bao phen tôi vẫn phải ngẩn ngơ. Tôi cảm phục sắc cam dưới ruộng sâu, ngưỡng mộ sắc cam giữa đại ngàn xanh mướt, tiềm ẩn bao hiểm nguy. Theo chân các anh thợ điện 110 kV, trên đầu nắng kết thành mũ, dưới chân bùn đất bện thành giày, vậy mà bao dụng cụ, đồ nghề nặng nhọc vẫn được các anh khuân vác trên vai, di chuyển nhanh nhẹn, nhẹ nhàng. Nhìn từ xa, các anh như những chú kiến vàng chăm chỉ, bền bỉ men theo những con đường ngoằn ngoèo, uốn lượn. Anh Cao Văn Chỉnh - Đội quản lý vận hành lưới điện cao thế Phú Yên - tâm sự: “Đặc điểm của lưới 110 kV là nằm ở nơi rừng rú. Vì thế, chúng tôi chỉ có thể tự mình di chuyển mà không được dùng bất cứ phương tiện cơ giới nào, chuyện ở lại 2-3 ngày trong rừng là hết sức bình thường. Nhiều lúc, chúng tôi là “miếng mồi” ngon cho đám muỗi rừng hay không ít lần làm “thú vui” cho những chú rắn dữ tợn...”.

chuyen nghe cua toi
Công nhân, kỹ sư ngành điện vượt kênh rạch chằng chịt của Đồng bằng sông Cửu Long để kiểm tra hệ thống cột tiếp và dây dẫn điện

Nhớ có lần tôi vô cùng hoảng sợ trước cơn thịnh nộ của thiên nhiên - cơn bão số 6 năm 2019. Trên đường từ cơ quan đến nơi xảy ra sự cố, cảnh vật xung quanh giống như một cơn ác mộng. Mới 15 giờ nhưng trời đã tối sầm và đầy sấm chớp, gió cuộn từng cơn hung bạo khiến chúng tôi phải vất vả lắm mới đến được hiện trường, nơi công nhân điện đang xử lý sự cố. Người chúng tôi lạnh buốt, quần áo ướt nhẹp. Gió rít từng hồi như muốn cuốn bay chúng tôi cùng máy quay. May mắn thay, chúng tôi lách được vào nhà của người dân đang cho công nhân tá túc để chữa đầu cáp ngầm. Ánh sáng lập lòe của ngọn đèn dầu ở nhà dân cộng hưởng cùng ánh đèn vàng rực từ chiếc đèn chuyên dụng của thợ điện, lại được bổ trợ thêm ánh sáng trắng từ màn hình chiếc điện thoại làm tôi thấy ấm áp đến lạ thường. Chẳng màng đến mưa gió đang thị uy sức mạnh bên ngoài, các anh công nhân điện vẫn mải mê bàn cách giải quyết để cấp điện lại cho hơn 2.000 khách hàng. Tinh thần làm việc của các “bác sĩ điện” làm bộ phận truyền thông chúng tôi như tăng thêm động lực tác nghiệp. Thỉnh thoảng, bác chủ nhà lại giục: “Uống nước gừng cho ấm bụng rồi làm tiếp”. Không phụ lòng người, những cánh hoa cam của đầu cáp ngầm lại rạng rỡ tái sinh. Ánh điện lại sáng ngời khiến bà con an lòng hơn trong cơn bão.

Mưa bão cực khổ đã đành, thời điểm nắng nóng, các anh thợ điện cũng chẳng thể sung sướng hơn. Có dịp song hành với các anh, tôi mới hiểu, tại sao các anh lại có làn da sạm nắng, tại sao gia đình các thợ điện luôn thiếu vắng bóng dáng người đàn ông, tại sao vào đêm hôm khuya khoắt chỉ một cú điện thoại là các anh bật dậy đi làm ngay, tại sao hết lần này đến lần khác, các anh luôn thất hứa với gia đình?... Câu trả lời duy nhất cho tất cả các câu hỏi “tại sao” đó là vì sự bình yên của dòng điện, vì sự cấp điện an toàn, liên tục cho khách hàng.

chuyen nghe cua toi
Công nhân ngành điện miền Trung khắc phục sự cố lưới điện sau bão số 6

Phải nói rằng, nếu không bén duyên với công tác truyền thông có lẽ tôi không thể hiểu nổi sự vất vả và cơ cực của người lính áo cam. Điều đó thôi thúc tôi có thêm động lực để chuyển tải những bài viết, hình ảnh đến với người dân. Và nỗi vui mừng cứ xáo trộn trong tim tôi khi điểm đánh giá hài lòng của khách hàng đối với ngành điện cứ tăng dần theo các năm. Không vui sao được khi đây như là một tiêu chí ghi nhận những nỗ lực thay đổi theo hướng tích cực của ngành điện và tôi cũng là người đã góp một phần nhỏ bé.

Người lính áo cam đã khiến cho công việc của tôi ngày càng đa sắc màu, khiến tôi tràn trề cảm xúc về một loài hoa luôn rạng rỡ sắc cam: “Hoa điện”. Và mãi mãi, chuyện của loài hoa ấy sẽ là nguồn cảm hứng bất tận trong những bài viết không chỉ của riêng tôi mà còn của nhiều người tâm huyết với nghề truyền thông.

Hoa Hồng (EVNCPC)