Chuyện khó tin nhưng có thật (số 77): Tôi đã đúng hay sai khi bỏ chị... lấy em? (Kỳ cuối)
Cả M. cũng rất đau khổ như tôi, khi biết P. đã cố tình giấu đi tất cả gia đình những rạn vỡ trong cuộc hôn nhân cưỡng ép để cho mọi người có thể an tâm lo cho đám cưới của em gái mình. Khi mọi chuyện đã xong, đã tốt đẹp, P. mới công bố tình trạng của cuộc hôn nhân ngay từ đầu đã bất ổn.
Đến bây giờ, tôi và cả vợ tôi nữa mới biết rằng chính người đàn ông rắp tâm chiếm đoạt P., để sau này cưới và trở thành chồng P. đã đến bưu điện nhờ người quen để ngăn những bức thư của tôi gửi cho P. ngay sau khi tôi từ Việt Nam sang Tiệp gửi về. Những bức thư chứa bao nhiêu câu hỏi, và cần ở P. một lời giải thích cho sự trốn chạy trong hèn nhát của P. đã không bao giờ đến được tay người nhận. Tôi đã sững cả người khi biết được sự thật ấy.
Nhưng hạnh phúc gia đình không dựa trên tình yêu thì mãi mãi không thể tồn tại bền lâu được. Huống hồ cuộc hôn nhân của P. được tạo nên từ những âm mưu hèn hạ. Mặc dù đã chiếm đoạt được P., đã có trong tay người phụ nữ bao nhiêu lâu mất công theo đuổi, chồng P. quay ra hành hạ P. cho bõ tức.
Chồng P. luôn ám ảnh việc anh ta chỉ chiếm đoạt được thân xác P., con người P., mà không thể nào chiếm đoạt được tâm hồn P. Chính vì vậy mà anh ta luôn dằn vặt, luôn giày vò tinh thần P. Đỉnh điểm của mâu thuẫn là sau khi cưới nhau được 3 tháng, khi P. đang có thai đến tháng thứ 3, chỉ vì ghen tuông P. với quá khứ là tôi mà chồng P. đã đánh P. đến trụy thai.
P. đã bỏ nhà ra đi đến cơ quan ở và kiên quyết chia tay với chồng. Mọi chuyện xảy ra ngay sau đám cưới của P. trong thời gian ngắn nhưng P. cố giấu mọi người. Nhất là khi biết em gái mình sẽ cưới tôi, người yêu cũ của P., P. lại càng giấu chuyện riêng tư để cho tất cả mọi người trong gia đình an lòng. Cho đến khi đám cưới của vợ chồng tôi xong xuôi, em gái P. cũng đã có bầu thì P. không còn có thể giấu chuyện được nữa.
Cho đến khi, em gái M., vợ tôi đã khóc nức nở kể cho tôi nghe toàn bộ câu chuyện hôn nhân của chị gái mình, và tình hình của chị P. thì đến lúc đó tôi mới vỡ lẽ ra toàn bộ sự thật. Điều đáng nói là mặc dù đã chính thức ly thân và tuyên bố không thể quay trở lại với nhau được nữa nhưng chồng của P. vẫn tìm mọi cách phá bĩnh cuộc sống của vợ.
Anh ta không chịu ly hôn, đánh đập P. và tìm mọi cách để hành hạ chửi bới P. Những trận đòn ghen, những kiểu hành hạ xỉ nhục P. của anh ta thật không thể tả nổi. Anh ta đến tận khu tập thể cơ quan P. để đánh P. trước mặt mọi người, lôi P. xềnh xệch về nhà, đốt hết quần áo vợ và đập phá đồ đạc của vợ.
Hàng xóm chạy sang can ngăn, anh ta còn hung hãn lớn tiếng dọa nạt chửi bới. Hàng xóm đã phải gọi công an phường vào giải quyết nhưng anh ta còn hăm dọa cả hàng xóm.
P. một mực chịu đựng mọi sự hành hạ của chồng để làm sao đi đến được kết quả ly hôn. Thế nhưng càng thấy P. nhịn nhục, chồng P.càng làm càn, và không từ một thủ đoạn nào để hành hạ vợ vì vợ không chịu quay về sống với mình. Đỉnh điểm của bi kịch xảy đến đúng vào lúc vợ tôi mới sinh con gái được 2 tuần.
Lần này, chồng P. đến khu tập thể của P. và đánh P. đến mức gãy hai xương sườn và rách da đầu phải khâu 5 mũi. Hàng xóm đã gọi cho vợ chồng tôi, và chính tôi chứ không phải ai khác, đã đến đấy giải cứu P., gọi công an, làm đơn trình báo cho P. và đưa P. đi cấp cứu ở viện.
Vậy là sau gần 2 năm, tôi và P. đối diện nhau trong một hoàn cảnh thật trớ trêu. Ôm P. trên tay, gương mặt và đầu tóc bê bết máu, tôi chỉ biết khóc. Nước mắt đàn ông chảy ngược vào tim, đau đớn không tả nổi. P. ngất lịm trên tay tôi.
Tôi không còn biết làm gì nữa, chỉ kịp gọi cho vợ thông báo tình hình của chị P và tôi đang ở bệnh viện đưa chị P. đi cấp cứu. Vợ tôi cũng khóc và nói với tôi hãy chăm sóc cho chị P. vì ở nhà, mẹ vợ tôi đang phải ở cùng chăm sóc cho hai mẹ con cô ấy kỳ sinh nở, không có ai lo cho chị P. ngoài tôi và bố chạy đi chạy lại. Mà bố vợ tôi cũng già rồi, ông không giúp được gì nhiều.
Cổ nhân có câu: "Tình cũ không rủ cũng đến" không biết có đúng trong trong trường hợp của tôi và P không. Tôi chỉ biết rằng, tôi đã xót xa cho tình cảnh của P. và thương cô ấy đến quặn lòng. Tôi chỉ muốn ôm P. vào lòng, an ủi P. là tại sao cuộc đời P. lại ra nông nỗi này và tôi cứ để cho P. khóc. Nhưng giữa bản năng và ước muốn giản dị ấy với những rào cản của phạm trù đạo đức, vì dù sao ngày xưa chúng tôi yêu nhau nhưng bây giờ giữa chúng tôi lại là quan hệ em rể và chị vợ. Thật khó nói hết sức.Tôi đã vừa đi làm, vừa chăm sóc vợ mới sinh, vừa phải qua lại viện chăm sóc cho P. suốt gần 1 tháng.
Ngày đưa P. ra viện, tôi đưa P. về lại căn hộ cũ của P. ở tập thể cơ quan. Mua lại cho P. từng cái xoong nấu cơm, từng cái chén bát, và từng cái móc áo nhỏ. Tôi lặng lẽ thu xếp lại cuộc sống cho P trong sự ủng hộ và nhờ cậy của chính vợ tôi, em gái của P.
Vợ tôi đã yêu cầu tôi phải gần gũi chị của cô ấy trong lúc này để giúp P. vượt qua được nỗi đau, và sự hành hạ về mặt tinh thần. Vợ tôi quá yêu tôi và tin tưởng ở tôi. Tâm hồn trong sáng chưa từng vướng bụi trần, hay những hệ lụy đau khổ cuộc đời đã cho vợ tôi một tấm lòng nhân hậu vô hạn. Trời ơi, nhưng lòng tốt, sự nhân hậu đôi khi lại là thứ vũ khí làm hại chính đời mình. Lòng tốt, sự nhân hậu của vợ tôi đã làm hại chính cô ấy và tất cả những người trong cuộc.
Trong những ngày tháng ở bên P., giúp P. vực dậy tinh thần, tôi và P. đã không thể giữ được giới hạn. Những yêu thương, xa xót, chia sẻ, những đớn đau, và vô vàn những thứ cảm giác khác nữa đã đẩy chúng tôi ập vào nhau trong tận cùng của nỗi xót xa. Nhiều đêm dài, bàng hoàng tỉnh dậy bên vợ con, ngắm gương mặt thiên thần của con gái, và vẻ mãn nguyện đầy thánh thiện của gương mặt vợ áp vào ngực tôi, nước mắt tôi chảy ra...

(Ảnh minh họa)
Tôi đã tự hỏi mình không biết bao nhiêu lần là tôi có yêu vợ tôi không, và lần nào tôi cũng biết câu trả lời chắc chắn là tôi yêu gia đình tổ ấm bé nhỏ của tôi, yêu vợ và con, thương vợ và yêu cô ấy nhiều lắm. Tôi không thể nào rút chân ra được mối quan hệ thầm kín với chị vợ là người yêu cũ. Cả tôi và P. đều cảm thấy sự khốn nạn của bản thân mình.
Đã bao nhiêu lần tôi lang thang trong đêm để trốn chạy sự trớ trêu của số phận, và những lần lang thang ấy, tôi gặp chính P. cũng đang lang thang đau khổ chạy trốn chính tình cảm của cô ấy. Chúng tôi lại lao vào nhau trong một thứ tình cảm còn hơn cả tình yêu bởi nó pha trộn sự đau đớn của tình yêu tội lỗi, cơn khát mê muội của tình dục, và sự hèn hạ của dục vọng. Ông trời ơi, sao ông trời lại cứ cố tình trêu cợt tôi mãi.
Tôi đã bất lực và vô cùng đau khổ. Chúng tôi đã luôn luôn chia tay nhau sau mỗi cuộc lao đến bên nhau. Ba tháng, tôi và P. sống trong đau đớn, tội lỗi và dục vọng... cho đến một ngày P âm thầm bỏ vào Sài Gòn. P. chỉ gửi cho tôi một tin nhắn: "P. phải ra đi vì không thể làm cho M. em gái của P. bất hạnh. Nếu H. còn yêu thương P., còn trân trọng những gì giữa hai ta thì xin hãy dồn hết tình cảm cho em gái P. chính là vợ của H. hiện tại. Hãy thay P. chăm sóc cho M. Đừng liên lạc và đừng gọi cho P. nữa".
Tôi biết đó là một quyết định đúng đắn và dũng cảm của P. Tôi biết ơn P. vô cùng vì P. đã cứu cuộc đời tôi. P. đã cứu hôn nhân của tôi bằng cách đi ra vĩnh viễn khỏi cuộc đời tôi. Chúng tôi đã tôn trọng quy ước của nhau. Tôi không bao giờ liên lạc với P. ngoài việc nhận thông tin của P. từ vợ tôi, và bố mẹ vợ tôi.
Tôi đã sống bình tâm trở lại dù trong lòng không phải đã hết nhớ tới P. Thỉnh thoảng tim tôi lại đau nhói khi nhận được những thông tin về P từ vợ tôi. Mỗi lần vào TP HCM công tác, vợ tôi đều đến nhà của chị gái mình và ở lại vài hôm tâm sự với chị.
Nhưng tôi và P không bao giờ có thể trốn chạy nhau vĩnh viễn, hoặc vĩnh viễn không gặp nhau bởi giữa chúng tôi có một gia đình lớn mà trong đó vị trí của tôi là em rể và vị trí của P. là chị vợ. Cho đến một ngày, P. đã làm cho tôi sốc kinh khủng khi trở về thăm nhà và dắt theo cậu con trai 3 tuổi. P vẫn đẹp mặn mà như xưa, nhưng thấm đượm một nỗi buồn. Một vẻ đẹp trời phú sau bao nhiêu thăng trầm đau khổ.
Cậu con trai rất kháu khỉnh, giống mẹ đôi mắt buồn. Buổi tối hôm đó, sau khi tụ tập bữa cơm sum họp ở nhà bố mẹ đẻ cùng với mẹ con chị P. về. Đêm, khi vợ chồng lên giường, vợ tôi đã ôm chặt lấy tôi rớm rớm nước mắt nói với chồng: "Con trai của chị P. đó, nhưng chị ấy kín lắm, không tâm sự cho em hay bố mẹ biết cha của cháu bé là ai. Anh cũng đừng hỏi gì chị, đó là chuyện riêng tư của chị P., và chắc là chị ấy có lý do để không chia sẻ sự riêng tư đó. Chị P. sống lặng lẽ lắm, chị hầu như không nói gì nhiều về mối tình của chị ấy với cha của cháu bé đâu. Thôi, dù sao chị ấy cũng có một đứa con để yêu thương và chăm sóc, bù đắp lại những bất hạnh thiệt thòi. Không hiểu sao, em luôn có cảm giác, bất hạnh của chị gái em có một phần lỗi của em trong đó". M. nói với tôi rồi ôm tôi khóc.
Tôi bàng hoàng trước những gì vợ tôi vừa nói. Và cũng chính lúc này, tôi mới hiểu thêm một lý do quan trọng nữa vì sao một thân một mình, lẽ ra sống gần bố mẹ, gần em gái để có được tình cảm gia đình nương tựa sau mất mát của chuyện tình cảm gia đình, thì P. lại âm thầm lặng lẽ ra đi vào TP HCM một mạch 3 năm sau mới trở về. Nhìn gương mặt con trai của P., tôi bàng hoàng thấy gương mặt của chính tôi ở đó.
Các anh chị ơi! Tôi đã làm gì thế này? Tôi phải làm sao bây giờ, phải sống tiếp ra sao, phải hành xử thế nào để dứt được cảm giác tội lỗi, để sống đúng mà không sai lầm?
Theo ANTG cuối tháng
