Chuyện khó tin nhưng có thật (số 74): Đời tôi là một cuốn tiểu thuyết đầy nước mắt
Năm 2004, lúc đó tôi mới 16 tuổi, cái tuổi với tôi lúc đó thật sự chưa biết yêu đương là gì. Ngày đó tôi còn ngây thơ lắm, vẫn còn làm nũng mẹ. Vì bố bỏ hai chị em tôi cùng mẹ ở lại để ra đi, chỉ đơn giản một điều rằng mẹ tôi không sinh cho ông ấy một đứa con trai. Và kể từ ngày đó tôi chưa một lần được nhìn thấy mặt bố, nhưng tôi vẫn tự hào vì mẹ đã sinh ra tôi và nuôi dưỡng tôi cho tới ngày hôm nay.
Dù bây giờ đã 24 tuổi rồi, nhưng tôi vẫn chưa làm được điều gì cho mẹ để mẹ tôi bớt khổ cả. Tôi là con út nên mẹ vẫn thương tôi nhất. Không biết có phải con gái xứ Nghệ ai cũng bướng bỉnh không, nhưng tôi cảm giác tôi không dễ dàng chấp nhận mọi chuyện theo sắp đặt. Và dường như tôi đã làm mọi chuyện theo ngọn gió đam mê trong lòng mình.
Tôi có một mối tình kéo dài 7 năm, với tôi đó là một khoảng thời gian rất dài. Anh kinh doanh mặt hàng thủ công, là một người điềm đạm, ít nói và nghiêm túc trong công việc lẫn tình cảm. Chúng tôi quen nhau vào mùa hè năm 2004, tôi mới 16 tuổi còn anh thì đã bước sang tuổi 40.
Chúng tôi cùng tuổi rồng, anh hơn tôi 2 giáp. Đúng là cuộc đời không ai học được chữ "ngờ". Khi tôi bắt đầu bước vào yêu thì tôi chết nửa con người, anh thú nhận là anh đã có vợ. Nhưng khi đã yêu là dường như mình không điều khiển được lý trí nữa. Biết thế nhưng tôi vẫn yêu. Anh nói, vợ anh vì lý do nào đó mà mỗi lần mang thai lại bị hỏng hoặc gặp trục trặc.
Lúc anh quen tôi thì chị ấy cũng đang có bầu lần thứ 4 và vẫn phải nằm viện. Anh hay than, chẳng biết có giữ được mụn con này không. Những lúc gặp nhau, tôi biết anh đang khao khát có một đứa con vì tuổi của anh cũng không còn trẻ nữa. Có thể nói anh là mối tình đầu của tôi. Sau vài lần gặp nhau tôi đã có thai với anh, khi biết điều này anh rất mừng.
Còn tôi thì lo sợ, mẹ cũng biết tôi quen anh, mẹ tôi cấm đoán tôi nhiều lắm. Vì anh đã có vợ, nếu tôi qua lại với anh thì khác gì tôi là người đi phá hoại hạnh phúc gia đình người khác? Mẹ đã nói với tôi như vậy, nhưng tôi đang mang đứa con của anh, đó là mối tình đầu của tôi, tôi không thể nhẫn tâm bỏ đi đứa con này được, mà anh cũng không muốn tôi làm vậy.
Tôi đã suy nghĩ và khóc rất nhiều, tôi nhớ có thời gian tôi đã không liên lạc với anh, anh lo lắng nên đã thuê xe vào tận nhà tôi xem tôi thế nào và đưa tiền cho tôi rồi anh về. Tôi thấy thương anh nhiều lắm, chính tôi là người đã đi phá hoại hạnh phúc gia đình anh? Tôi có tội với chị ấy, nhưng tôi không thể bỏ con tôi được.
Và tôi đã đưa ra một quyết định, chính điều này đã làm thay đổi tất cả cuộc đời tôi. Tôi đã nói với anh rằng sẽ sinh con cho anh, nhưng tôi vẫn muốn đi học chuyên nghiệp tại Hà Nội, có được nghề nghiệp ổn định cho tương lai. Dù yêu anh nhưng khi sinh con xong, tôi sẽ không liên lạc gì với anh nữa. Chúng tôi đã thống nhất như vậy và anh đã đồng ý. Nhưng sự đời đâu phải dễ dàng như vậy, nó luôn làm cho con người ta đau đớn về cả thể xác lẫn tinh thần.
Tôi đã rời bỏ người mẹ thân yêu, rời bỏ ngôi nhà tôi sinh ra để đi cùng anh. Anh rất vui. Anh đã chuẩn bị tất cả cho tôi. Anh thuê phòng, mua sắm đầy đủ không thiếu thứ gì, tôi chỉ ở vậy chờ đến ngày sinh nở. Khi mọi việc đã đâu vào đấy, tôi mới dám liên lạc với mẹ và thú nhận tất cả mọi chuyện. "Con không thể quay về được nữa, mẹ à" - tôi nói. Mẹ đã khóc, và nói rằng mẹ nhớ tôi và lo lắng cho tôi. Mẹ giận tôi lắm, nhưng dù tôi có làm sai thì mẹ vẫn không trách mắng và la rầy tôi. Mẹ vẫn luôn bên cạnh tôi.
Và cũng đến ngày tôi sắp sinh. Vẫn chỉ có mẹ và anh ở bên tôi lúc này, vì khó sinh nên tôi phải mổ. Anh phải thuê thêm người tới trông coi tôi phụ mẹ, cùng lúc đó thì vợ anh cũng sinh. Nhìn thấy anh vất vả chạy đi chạy lại hai bên mà tôi không giúp được gì, thấy mình cứ có lỗi sao đó.
Lúc con gái tôi được 3 tháng tuổi thì tôi phải để con lại cho anh để tiếp tục việc học của mình tại Hà Nội. Anh cũng không trách gì tôi. Ngày mới xa con, tôi nhớ vô cùng, tôi đã khóc gần như ngất đi khi đưa con cho anh để về quê làm thủ tục đi học chuyên nghiệp. Nhưng anh vẫn cứ động viên tôi: "Cố gắng học hành, nếu sau này nhớ con thì anh sẽ sắp xếp cho em gặp con".
Anh đã nói vậy. Sau này khi tôi đi học ngoài Hà Nội thì chúng tôi lại càng có cơ hội gặp nhau nhiều hơn. Tôi đã không thực hiện được lời hứa với lòng mình rằng không gặp lại anh nữa. Bởi còn có mối liên hệ ruột thịt, đó là con gái tôi. Thế là chúng tôi lại tiếp tục lén lút qua lại với nhau. Thỉnh thoảng tôi cũng được gặp cháu, nhìn cháu dễ thương, xinh gái và giống bố như đúc tôi lại không kìm nén được lòng mình.
Càng ngày tình cảm của tôi dành cho anh càng sâu nặng, suốt mấy năm học ở Hà Nội, tôi không dám quen biết với bất cứ người đàn ông nào. Vì tôi nghĩ không có ai tốt với tôi như anh. 3 năm tôi học cao đẳng, hàng tháng anh đều gửi tiền cho tôi. Anh đã thực sự nuôi cả hai mẹ con tôi!
Thời gian cứ thế trôi đi, vợ anh cũng không nghĩ đó là con riêng của anh. Nhưng cái kim trong bọc lâu ngày cũng có ngày lòi ra, tôi nghĩ hay là vì chị biết chuyện của chúng tôi nên mới làm thế? Cho đến lúc con gái tôi và cả con của vợ chồng anh ở nhà được 2 tuổi thì một biến cố xảy ra.
Anh hụt hẫng và cảm giác mất hết tất cả. Vợ anh đã đi cặp bồ với không ai khác lại chính là em rể của mình. Có lúc anh nói với tôi rằng hình như trời đang muốn trừng phạt anh, muốn trả thù anh và đang muốn lấy tất cả mọi thứ thuộc về anh. Nhìn anh đau khổ tôi cũng không sung sướng gì, tôi khóc rất nhiều. Tôi khóc cho anh.
Tôi thương anh, người như anh không đáng bị như vậy (mặc dù anh cũng có lỗi vì đã quan hệ với tôi). Chỉ vì vợ anh mà tài sản, mọi thứ trong nhà anh sắp bán hết để trả nợ, chị ấy tiêu tiền như nước, mỗi tháng mà chị ấy tiêu hết vài chục triệu. Anh là người có tiền nhưng anh rất tiết kiệm, không hoang phí. Sau mấy năm trời đấu tranh, anh đã viết đơn ly dị.
Chị ấy đã cầu xin anh quay lại nhưng anh không chấp nhận "lấy vợ về làm đĩ". Nhiều người khi đọc những dòng tâm sự này sẽ nghĩ là do tôi, nhưng tôi xin thề với lòng rằng, ngay cả khi đã có con với anh, đã rất yêu anh, nhưng chưa phút giây nào tôi nghĩ mình sẽ giằng lấy hạnh phúc của họ, giành giật hạnh phúc của họ.
Tôi xuất phát từ tình yêu và mong cho anh ấy hạnh phúc với khao khát làm cha, mà đi đến một quyết định, không biết có phải là sai lầm hay không, nhưng nghĩa là tôi quyết định sinh con cho anh và đó là sự giằng níu để tôi quyết định tiếp tục với anh. Tôi nghĩ có lẽ vợ anh đã không biết trân trọng tình cảm của chồng, không biết gìn giữ quý trọng những gì mình đang có.
Đầu tháng 3 vừa rồi vợ chồng anh đã ra tòa ly dị. Suốt mấy năm trời đến tận bây giờ món nợ mà chị ấy để lại anh vẫn chưa trả hết. Chúng tôi vẫn giữ mối quan hệ như xưa, thậm chí tình cảm tôi dành cho anh còn mặn nồng hơn trước, cả anh cũng vậy.
Tôi cảm nhận được điều đó mỗi lúc chúng tôi ở bên nhau. Anh đã từng đề nghị tôi và anh sống chung. Nhưng dường như tôi lại chưa sẵn sàng. Anh mới ly dị xong nên tôi chưa thể danh chính ngôn thuận về nhà anh được. Anh em mọi người trong nhà anh đều đã biết mối quan hệ của chúng tôi nhưng họ không ủng hộ tôi.
Họ nói rằng tôi đến với anh vì tiền, tôi lợi dụng anh. Nhưng họ đâu biết rằng, ở bên anh còn có con gái tôi, bây giờ cũng đã được 6 tuổi, tình cảm của chúng tôi đã trải qua 7 năm gắn bó. Nhiều người nói tôi còn trẻ thiếu gì người để yêu, để lấy.
Nhưng tôi vẫn không nghe, tôi đến với anh vì tình cảm thật lòng mình, không có dối trá, không lừa lọc. Họ nhận xét tôi như thế cũng đúng thôi, vì họ đâu hiểu hết con người tôi. Tôi muốn để sau này thời gian sẽ chứng minh tất cả.
Tình yêu của chúng tôi lớn dần theo năm tháng. Khoảng cách tuổi tác chưa bao giờ là vấn đề với tôi, tôi không quan trọng điều đó, miễn rằng hai người sống hạnh phúc là được. Chồng già vợ trẻ vẫn vui mà. Người ta thường nói có yêu mới có ghen, anh là người như vậy.
Hễ có số điện thoại lạ nào gọi tới (cho dù nhầm máy) thì anh cũng phải tra khảo tôi bằng được, kể cả bạn bè nhắn tin trêu đùa anh cũng ghen tuông vô cớ. Tôi nghĩ có lẽ cuộc hôn nhân trước kia, sự phản bội của vợ anh với người em rể khiến anh nghi ngờ tôi.
Điều đó làm tôi dịu xuống, dù rất buồn. Tôi đã chấp nhận mọi lời bàn tán của thiên hạ nói rằng tôi là kẻ đi cướp chồng người khác, họ nói rằng vì tôi mà anh ấy mới ly dị vợ. Miệng lưỡi con người mà, tôi cũng không buồn nghe. Tôi chỉ buồn là anh không tin tôi mà thôi, tôi phải làm gì bây giờ đây?
Theo ANTG cuối tháng
