Những sự thực về quân đội Trung Quốc (Kỳ VII)

10:52 | 14/07/2014

|
Ngày 23-6, tờ Gazeta của Nga đưa tin, căn cứ theo số liệu phân tích của tạp chí chuyên về quân sự - quốc phòng Jane's Defense Weekly (Anh), đến năm 2022 kim ngạch giao dịch trên thị trường máy bay không người lái (UAV) quân dụng thế giới có thể tăng lên mức 8,2 nghìn tỷ USD. Và Nga - Trung sẽ thống trị thị trường UAV quân dụng trong tương lai do Mỹ đã giảm tỷ lệ mua.

>> Những sự thực về quân đội Trung Quốc (Kỳ VI)

Kỳ VII: Quyết tranh hùng với Nga và Mỹ

Tuy nhiên, thống trị thị trường UAV trên thế giới hiện vẫn là công ty Northrop Grumman, công ty Boeing, công ty General Atomics và công ty Lockheed Martin của Mỹ. Châu Á-Thái Bình Dương được coi là khu vực có khả năng đảm bảo tăng trưởng kim ngạch giao dịch nhất trên thị trường UAV, với các khách hàng tiềm năng là Trung Quốc, Ấn Độ và Nhật Bản. Dự kiến, thị trường UAV của Nhật Bản sẽ tăng 600% trong 10 năm tới. Theo Viện Nghiên cứu chiến lược quốc tế, có 11 quốc gia gồm Mỹ, Pháp, Đức, Italy, Thổ Nhĩ Kỳ, Anh, Nga, Trung Quốc, Ấn Độ, Iran và Israel hiện đang sở hữu các UAV được trang bị vũ khí.

Được biết, Bắc Kinh cũng đang có kế hoạch phát triển hàng chục loại UAV khác nhau như Lợi Kiếm, Trường Ưng, Tường Long, Dực Long, BKZ-005, Âm Kiếm, Dương Quang, Chiến Ưng, đặc biệt là các UAV thuộc thế hệ ASN. Bởi UAV được coi đóng vai trò trung tâm trong cuộc cạnh tranh về ưu thế kinh tế và địa chính trị ở châu Á-Thái Bình Dương, đặc biệt là trong tranh chấp chủ quyền giữa Trung Quốc và Nhật Bản đối với quần đảo Senkaku/Điếu Ngư trên biển Hoa Đông. Gần 2 năm trước (23-10-2012), Đài Tiếng nói nước Nga từng cho rằng, Trung Quốc đang tăng cường chương trình phát triển UAV bằng việc công bố thành lập 2 cơ sở đầu tiên của UAV ở tỉnh Liêu Ninh nhằm theo dõi tình hình tại các vùng biển tiếp giáp. Trước đó, Trung Quốc đã công bố kế hoạch đến năm 2015 sẽ thành lập 11 cơ sở UAV.

Theo nhà phân tích quân sự Rick Fisher thuộc Trung tâm Đánh giá và Chiến lược Quốc tế (IASC), quân đội Trung Quốc đang đầu tư mạnh cho việc đóng các loại tàu ngầm hiện đại, cũng như để lộ khả năng chế tạo tàu ngầm tấn công hạt nhân thế hệ mới (đã xuất hiện tại Học viện Tàu ngầm Hải quân Trung Quốc ở thành phố Thanh Đảo hồi tháng 4-2014). Ngoài tàu ngầm tấn công hạt nhân, Bắc Kinh còn chế tạo 2 tàu ngầm mang tên lửa đạn đạo mới, đó là Type-094 và Type-096. Giới quân sự cho rằng, tuy tàu hộ vệ Type 054A đã tạo được đột phá nhưng vẫn còn khoảng cách khá xa so với những tàu hộ vệ tiên tiến trên thế giới. Và để thu hẹp khoảng cách này, Trung Quốc đã phát triển tàu hộ vệ thế hệ Type 054B.

Những sự thực về quân đội Trung Quốc (Kỳ VII)

Tiêm kích tàng hình J-20

Cảnh báo của Robert Haddick, nhà thầu quốc phòng độc lập tại Bộ Chỉ huy Tác chiến Đặc biệt Mỹ được dư luận quan tâm khi cho rằng, tên lửa hành trình chống tàu YJ-12 của Bắc Kinh là mối đe dọa đối với hải quân Mỹ (có tầm bắn 400km - xa hơn nhiều so với tên lửa Harpoon của Mỹ) và là loại tên lửa nguy hiểm nhất mà Trung Quốc sản xuất. Theo tạp chí Jane's Defense Weekly, đến năm 2020, Trung Quốc sẽ sở hữu 1.500 máy bay chiến đấu thế hệ thứ tư. Trước đó (5-6), Lầu Năm Góc cảnh báo về thực lực tác chiến của không quân Trung Quốc - đang hiện đại hóa với quy mô chưa từng có, nhanh chóng rút ngắn khoảng cách với không quân phương Tây về các khả năng như chiến đấu, chỉ huy, kiểm soát, tác chiến điện tử và truyền dữ liệu. Bắc Kinh hiện sở hữu 964 máy bay chiến đấu hiện đại, nhiều hơn 300 chiếc so với số liệu đánh giá năm 2013 của Mỹ và đến năm 2020 số máy bay chiến đấu hiện đại của Trung Quốc sẽ tăng lên 1.562 chiếc. Và trước năm 2020, Trung Quốc sẽ sản xuất 24 máy bay chiến đấu J-20 thế hệ thứ năm.

Theo giới quân sự, việc cắt giảm chi tiêu quốc phòng cùng khuynh hướng giữ lại vũ khí cũ thay vì đầu tư cho vũ khí mới đang góp phần khiến cho sự thống trị quân sự của Mỹ sụt giảm. Thứ trưởng Quốc phòng Mỹ Frank Kendall lo ngại về sự giảm sút trong công nghệ của Mỹ, còn Tư lệnh Bộ chỉ huy Thái Bình Dương của Mỹ, Đô đốc Samuel Locklear cũng cảnh báo về vấn đề này. Cựu Chủ tịch Ủy ban Quốc phòng của Hạ viện Mỹ Duncan Hunter từng nhận định, chiến lược “tái cân bằng” của Mỹ ở châu Á-Thái Bình Dương đang ở trong trạng thái “thiếu sinh khí”, trừ phi áp dụng những biện pháp thiết thực và có hiệu quả, nếu không đến năm 2025, Trung Quốc sẽ trở thành “ông trùm châu Á-Thái Bình Dương”. Washington cũng cho rằng, sự trỗi dậy của Trung Quốc ở khu vực Tây Thái Bình Dương là một thách thức đối với hải quân Mỹ.

Tạp chí quốc phòng IHS Jane’s nhận định, tương quan lực lượng trên biển giữa Trung Quốc và các nước trong khu vực hiện đã thay đổi sau khi Bắc Kinh chi hàng chục tỷ USD để hiện đại hoá lực lượng hải quân. Trung Quốc hiện có hơn 60 tàu chiến các loại hoạt động trên Biển Đông. Văn nhòng nghiên cứu của Quốc hội Mỹ đã công bố báo cáo thẩm định “Kế hoạch thay thế Ohio”, còn gọi là “Kế hoạch SSBN”, về việc nghiên cứu, chế tạo một loại tàu ngầm hạt nhân tên lửa đạn đạo thế hệ mới để thay thế 14 tàu ngầm hạt nhân chiến lược lớp Ohio hiện đang sử dụng. Trong năm tài khóa 2014, hải quân Mỹ sẽ sử dụng nguồn kinh phí gần 1,1 tỷ USD để phục vụ công tác nghiên cứu, phát triển.

Theo nhận định của giới chuyên môn, Trung Quốc chưa thể triển khai sức mạnh ra ngoài, kể cả tại châu Á. Và càng chưa đủ khả năng triển khai sức mạnh trên Biển Đông hay biển Hoa Đông. Bởi tính đến nay, Trung Quốc vẫn chưa có căn cứ quân sự ở nước ngoài, không có cơ sở hậu cần tầm xa. Lực lượng hải quân chủ yếu hoạt động ven biển, còn không quân chưa đủ khả năng tấn công tầm xa, trong khi đó bộ binh chưa thể triển khai nhanh…

Theo tờ The New York Times, Ấn Độ luôn xác định phải đẩy mạnh ngành công nghiệp quốc phòng để đánh bại Trung Quốc trên thị trường xuất khẩu vũ khí. Ngày 22-6, người phụ trách Tổ chức Nghiên cứu và Phát triển Quốc phòng Ấn Độ cho rằng, các trang thiết bị như tên lửa tầm xa và tiêm kích hạng nhẹ Tejas, có thể sẽ được xuất khẩu, trực tiếp cạnh tranh với Trung Quốc. Việc này diễn ra trong bối cảnh, Trung Quốc đã tung ra thị trường 2 loại sản phẩm, đó là tiêm kích JF-17 do tập đoàn công nghiệp hàng không Thành Đô và Công ty công nghiệp hàng không Pakistan hợp tác phát triển, và J-10.

 

Tân Hồng - Tiên Du