Thứ năm 20/02/2020 00:17

Chuyện tình của cặp vợ chồng khuyết tật

09:40 | 07/02/2015

|
Khác với cuộc sống ồn ào phố thị là một khung cảnh yên bình của một túp lều nhỏ nằm cạnh cánh đồng xã Vĩnh Quỳnh. Nhiều người đều gọi đó là “một túp lều tranh, hai trái tim vàng” bởi câu chuyện tình cảm động của đôi vợ chồng khuyết tật.

Năng lượng Mới số 397

Hai mảnh đời một số phận

Nhiều năm nay, người dân xung quanh xã Vĩnh Quỳnh, huyện Thanh Trì, Hà Nội không còn xa lạ với hình ảnh một đôi nam nữ ngồi chung một chiếc xe lăn rong ruổi trên đường. Dù nắng hay mưa đi đâu họ cũng có nhau, hai con người chung một số phận hòa vào dòng người tấp nập.

Đó là vợ chồng anh Dương Văn Minh, sinh năm 1983 quê ở huyện Việt Yên, tỉnh Bắc Giang và chị Nguyễn Thị Thương, sinh năm 1976 ở thôn Vĩnh Ninh, xã Vĩnh Quỳnh, huyện Thanh Trì, Hà Nội.

Anh Minh không may bị liệt từ nhỏ sau một trận sốt li bì khiến anh không thể đi lại được. Gia đình anh đã đưa đi chạy chữa khắp nơi, bán hết mọi thứ trong nhà kể cả con bò vốn để cày ruộng, nhưng bệnh vẫn không khỏi. Nhà có tới 5 anh chị em, bố mẹ làm nghề nông chỉ trông chờ vào mấy sào ruộng, nên học hết lớp 7 anh Minh đành phải bỏ học giữa chừng.

Ngày tháng cứ thế trôi đi, đến tuổi trưởng thành anh gặp chị Nguyễn Thị Thương là người cùng cảnh ngộ.

Hoàn cảnh cũng chẳng khác gì anh, chị Thương bị bại liệt sau một lần ốm nặng. Tuổi thơ của chị trôi đi trong sự tự ti và mặc cảm. Nhà cũng có 5 anh chị em, bố mẹ làm ruộng nên không có điều kiện cho chị đi học. Khi biết nhận thức, bắt gặp ánh mắt lo lắng của bố mẹ, sự thương hại của mọi người xung quanh chị tự nhủ phải thật kiên cường, tập đi lại bằng nạng, tự làm những việc cá nhân, giúp bố mẹ việc vặt trong nhà.

Năm 2005, chị Thương xin đi học nghề tại Trung tâm Dạy nghề khuyết tật Quỳnh Hoa để kiếm một nghề sau này để tự nuôi thân, để bớt đi gánh nặng cho gia đình. Chính nơi đây, chị đã gặp anh Minh, nơi anh cũng đăng ký theo học. Ngay buổi gặp ban đầu, anh Minh đã thấy cảm mến chị dù Thương hơn tới 7 tuổi. Rồi chính tình yêu chân thành của chàng trai kém tuổi mình đã làm trái tim chị Thương rung động.

Nói về anh chị Minh - Thương, bà Đoàn Thị Hoa - Giám đốc Trung tâm Dạy nghề khuyết tật Quỳnh Hoa nhận xét: “Thương và Minh về sống ở trung tâm từ những ngày đầu thành lập, sức khỏe tuy yếu, đi lại khó khăn nhưng rất chăm chỉ, cần cù, sống chan hòa nên rất được mọi người ở trung tâm rất quý mến. Giờ đây chúng đã nên vợ nên chồng, vẫn thường xuyên đến thăm trung tâm mỗi dịp lễ tết”.

Những ngày sống ở Trung tâm Dạy nghề Quỳnh Hoa, hằng ngày chị Thương và anh Minh cùng nhau làm công việc gấp giấy cuộn tạo ra những sản phẩm con thú đồ chơi; gấp những tấm thiệp để kiếm những đồng tiền ít ỏi tự nuôi sống bản thân và dành dụm cho tương lai. Nhưng khi tình yêu của hai người đang độ chín thì gặp sự phản đối của gia đình.

Anh chị cũng không nhớ đã về quê nhau bao lần để thuyết phục hai bên gia đình. Những ngày đầu anh chị yêu nhau khiến ai cũng ái ngại vì gia đình bố mẹ hai bên cho rằng, cả hai cùng khuyết tật ở chân, tự đi lại đã khó khăn, nay lại bìu ríu với nhau nữa thì không biết như thế nào, liệu có nuôi nổi nhau. Sau nhiều lần thuyết phục, bằng chính tình yêu chân thành của anh chị đã khiến hai bên gia đình chấp thuận.

Anh Minh tâm sự, quãng thời gian yêu Thương, cùng nhau vượt qua những khó khăn, vất vả là nhờ vào tình yêu. "Với những người có hoàn cảnh khuyết tật như chúng tôi thì tình yêu càng mãnh liệt vì chúng tôi có sự đồng cảm và cần nhau".

Một túp lều tranh, hai trái tim vàng

Túp lều nhỏ nằm ngoài khỏi làng, được xây tạm bợ với mái lợp tôn xi măng và phủ vài mảnh chăn đã cũ. Nắng, mưa, gió, bão đều “ghé thăm”. Bên trong “túp lều nhỏ” là những vật dụng đơn sơ mà vợ chồng anh chị xin lại được của mọi người. Nước sinh hoạt, nhà vệ sinh, chỗ tắm không có. Trước cửa lều dựng vài thanh tre và căng mảnh bạt làm nơi bán hàng nước... Nhưng nơi ấy luôn tràn đầy tiếng cười.

“Vợ chồng tôi yêu nhau gần chục năm, ngần ấy năm chỉ mơ ước được bên nhau, giờ mới thành sự thật. Túp lều thế này chúng tôi cũng không dám mơ, không phải của vợ chồng tôi đâu, bố mẹ thầu ao cá, nên bọn chúng tôi mới có chỗ ở này đấy chứ. Chỉ cần được ở bên nhau cho dù khó khăn mấy vợ chồng tôi cũng vượt qua”, anh Minh chia sẻ.

Hằng ngày, anh Minh phải lê lết, dò dẫm mãi mới dọn được bộ bàn ghế nhựa để bán nước. Còn chị Thương cũng thật khó khăn khi vừa để rổ trứng trên đùi vừa lăn những vòng xe chậm chạp ra chợ bán. Bộ bàn ghế nhựa mỏng manh, vài chai nước giải khát, thúng trứng đặt dưới gầm giường là cả gia tài mà anh chị dành dụm để lập nghiệp.

Chị Thương tâm sự, ngày bán hàng được nhiều nhất cũng chỉ được vai ba chục nghìn, còn những ngày mưa thì chị không đi chợ bán trứng được, quán nước của anh Minh cũng ế ẩm, vắng khách vì ở đây gần cánh đồng nên ít người đi lại.

Khách vào quán nước của anh chị đa số là người quen, những người trong làng đi làm đồng tạt qua, hay những công nhân làm vệ sinh môi trường tranh thủ ngồi nghỉ ngơi. Khách hàng của anh chị cũng thật đặc biệt, họ tự túc phục vụ vì họ thông cảm cho ông chủ với đôi chân đi lại khó khăn.

Bà Nguyễn Thị Thanh, mẹ của Thương nghẹn ngào kể: “Ban đầu lúc hai đứa mới yêu nhau, cả gia đình ai cũng phản đối, ái ngại vì cả hai đứa nó đều bị khuyết tật ở chân, tự đi lại còn khó thì làm sao nuôi nổi nhau. Nhưng chúng vẫn quyết tâm đên với nhau, điều kiện họ hàng hai bên gia đình rất khó khăn, lại ở xa, đến đám cưới cũng không có, thôi thì chúng đến với nhau vì tình, vì nghĩa. Các cháu phải tự mình bươn chải, nhiều lúc nhìn thấy con mà lòng tôi xót xa lắm”.

Nói về tương lai, anh Minh ước muốn mở được được một tiệm cắt tóc nhỏ cho cuộc sống ổn định hơn, bớt đi những khó khăn. Để ước mơ của vợ chồng anh Minh thành hiện thực, ngoài sự nỗ lực của đôi vợ chồng trẻ khuyết tật này cũng rất cần sự quan tâm, tạo điều kiện của các tổ chức xã hội.

Chia tay vợ chồng anh Minh khi buổi xế chiều, lúc vợ chồng anh Minh sắp nấu cơm tối. Người chồng với đôi chân gập vào nhau đang cố với lên bếp luộc rau, người vợ tập tễnh đi vo gạo nấu cơm... Mọi sinh hoạt của anh chị đều được gói gọn trong túp lều rộng khoảng 13m2, nhưng tiếng cười nói vẫn không ngớt. Chứng kiến cảnh tượng vợ chồng anh Minh hạnh phúc bên nhau khiến chúng tôi phải thán phục. Tôi nhận ra giữa cuộc sống bộn bề, khó khăn, chông gai, họ vẫn sẵn sàng vượt qua, bởi họ đầy ý trí và nghị lực. Vẫn còn đó tồn tại “một túp lều tranh hai trái tim vàng”.

Nguyễn Hoan